Tôi đã gặp những nhà lãnh đạo có thể chốt giao dịch buổi sáng, kiếm lời vào bữa trưa và vẫn còn thời gian để dẫn dắt một hội nghị trước bữa tối. Họ là kiểu người mà người khác nhìn vào và nghĩ đó là chuẩn mực. Xét về mặt kinh doanh thuần túy thì đúng là như vậy, nhưng xét về mặt Vương quốc Chúa thì không nhất thiết.
Bởi vì Chúa Jesus đã nói trong Ma-thi-ơ 23:19: “Hỡi những kẻ mù quáng! Lễ vật hay bàn thờ làm cho lễ vật nên thánh, cái nào trọng hơn?”. Lễ vật không phải là yếu tố làm nên sự thánh khiết mà chính là bàn thờ.
Chúa đang nói chuyện với các lãnh đạo tôn giáo – những người đã hiểu sai vấn đề. Họ bị ám ảnh bởi lễ vật với vẻ ngoài hấp dẫn, âm thanh ấn tượng, trong khi bỏ bê bàn thờ – nơi một thứ gì đó chết đi, nơi hoài bão được đặt xuống, nơi đầu hàng, nơi sự dâng hiến của bạn trở nên thánh khiết chính xác bởi vì nó được đặt xuống.
Đó không chỉ là lời đồn đại trong đền thờ từ thế kỷ thứ I. Đó là thực tế vào sáng thứ hai trong mọi phòng họp, bài thuyết trình khởi nghiệp hay báo cáo quý, từ nơi này đến nơi khác.
Tôi đã trải qua sự căng thẳng này. Những kỹ năng tôi rèn giũa trong những năm tháng làm việc ở khu vực công – sự điềm tĩnh, khả năng lãnh đạo quyết đoán, khả năng làm việc dưới áp lực cực lớn – được coi là vàng trong công việc. Những kỹ năng đó đã giúp tôi được chú ý. Chúng mở ra nhiều cơ hội. Và trong một thời gian, tôi đã sử dụng chúng đúng như cách thế giới bảo tôi phải làm: leo thang, giành được sự công nhận, chứng minh rằng tôi xứng đáng được ngồi vào bàn làm việc.
Và nó đã hiệu quả. Trên lý thuyết, tôi đang chiến thắng. Nhưng trong những khoảnh khắc tĩnh lặng, tôi nhận ra những món quà ấy, nếu để mặc, chỉ là trống rỗng. Chúng không mang giá trị vĩnh cửu.
Mọi thứ đã thay đổi khi tôi đặt chúng trước Chúa. Khi tôi ngừng cầu xin, ‘Những thứ này có thể giúp ích gì cho tôi?’, và bắt đầu hỏi: ‘Làm sao họ có thể phục vụ Ngài?’. Đó là lúc sự lãnh đạo của tôi không còn mang tính giao dịch nữa mà bắt đầu chuyển hóa. Chính những bản năng từng xây dựng sự nghiệp tôi giờ bắt đầu xây dựng con người. Chính động lực từng đảm bảo vị trí của tôi giờ đây đã bắt đầu phát triển Vương quốc Chúa.
Đó chính là điểm mấu chốt: đầu hàng. Bởi vì sự thật là tài năng của bạn không trở nên thiêng liêng chỉ vì nó thành công. Một nhà lãnh đạo tài năng có thể vượt qua mọi mục tiêu mà vẫn bỏ lỡ Vương quốc. Một doanh nhân có tầm nhìn có thể mở rộng quy mô kinh doanh mà không bao giờ tôn vinh Chúa. Ngay cả sự hào phóng cũng có thể trở nên ích kỷ nếu nó chỉ vì hình thức chứ không phải sự vâng lời.
Khi bạn đặt công việc, chiến lược, thỏa thuận và tầm ảnh hưởng của mình lên bàn thờ mục đích của Chúa, mọi thứ sẽ thay đổi. Nó không còn là lợi ích cá nhân nữa, mà bắt đầu hướng đến tác động vĩnh cửu. Sự lãnh đạo của bạn trở thành sự thờ phượng. Và đó chính là sự khác biệt giữa những lời tán dương nhất thời và một di sản trường tồn.
Tôi đã chứng kiến những nhà lãnh đạo có năng lực phi thường trở nên chướng ngại cho công việc của Vương quốc Chúa, vì họ từ chối từ bỏ những gì Chúa ban cho. Sức chứa lớn mà không có sự đầu hàng lớn là một sự kết hợp nguy hiểm – nó nuôi dưỡng lòng kiêu hãnh, cô lập bạn khỏi trách nhiệm, khiến bạn không thấy được sứ mệnh thực sự của mình.
Nhận được một món quà là ân sủng. Mài giũa nó là quản lý. Nhưng đặt nó lên bàn thờ? Đó là sự thờ phượng. Đó là nơi sự lãnh đạo của bạn trở thành nền tảng thiêng liêng.
Vậy đây là thử thách của tôi: Hãy trung thực kiểm điểm lại những ân tứ, ảnh hưởng và nền tảng của bạn. Hãy tự hỏi bản thân – những công cụ này nằm trong tay tôi để xây dựng danh tôi, hay chúng nằm trên bàn thờ để tôn vinh Chúa? Bởi vì cuối cùng, chỉ có những gì đặt trên bàn thờ mới tồn tại lâu dài.
Chirst Simpson
(Nguồn: CBMC International | Biên tập: Thảo Phạm | Ảnh: Pixabay | Xem thêm: Ma-thi-ơ 6:33, 16:24-25; Mác 10:45; Rô-ma 12:1-2; I Cô-rinh-tô 6:19-20)
Câu hỏi phản ánh/thảo luận
1. Chúa đã ban cho bạn những ân tứ, khả năng nào mà bạn bị cám dỗ sử dụng để được công nhận, thăng tiến cá nhân, thay vì vì mục đích của Vương quốc Chúa?
2. Sẽ thế nào nếu bạn dâng những món quà đó lên bàn thờ hôm nay, hoàn toàn vì vinh hiển Chúa, chứ không phải vì vinh quang của bạn?
3. Trong vai trò lãnh đạo, bạn tập trung vào việc gây ấn tượng với người khác hơn là phục vụ họ nhân danh Chúa Jesus thế nào?
3. Bạn đang dùng ảnh hưởng của mình theo cách nào để khuyến khích và củng cố người khác trong mối quan hệ của họ với Chúa Jesus Christ – thay vì xây dựng nền tảng cho riêng mình?
THỬ THÁCH TUẦN NÀY
Bạn đang tận dụng ân tứ Chúa ban cho bản thân hay cho Chúa? Bạn quản lý ân tứ của mình ở nơi làm việc vì lợi ích trần gian hay vì phần thưởng đời đời? Bởi chỉ những gì được đặt trên bàn thờ mới tồn tại lâu dài.
Bạn có thể thực hiện các bước thiết thực nào để bắt đầu biến nơi làm việc thành một bàn thờ (nơi thờ phượng) chứ không chỉ là văn phòng? Hãy thử thảo luận điều này với ai đó trong tuần – một người bạn, cố vấn đáng tin cậy hay nhóm CBMC của bạn.





























