Và bằng cách đó, ta bắt đầu tin mọi thứ phụ thuộc vào mình. Nếu ta không có mặt, mọi thứ sẽ đình trệ; nếu ta không làm, mọi thứ sẽ không tiến triển…
Lời nói dối đó không chỉ dừng lại ở khuôn viên văn phòng, nó len lỏi vào đức tin ta. Ta bắt đầu nghĩ công việc Chúa khắp nơi phụ thuộc vào nỗ lực, năng lực và sự sẵn lòng gánh vác của mình. Sự kêu gọi bắt đầu trở thành áp lực, vâng lời trở thành gánh nặng; phục vụ, dù là nơi làm việc hay trong Hội Thánh – bắt đầu trở nên căng thẳng.
Giăng 21 kể một câu chuyện khác. Sau khi Chúa phục sinh, các môn đồ đánh cá suốt đêm không được gì. Rạng sáng, Chúa Jesus gọi hỏi họ có đánh bắt được gì không. Họ đáp: Không. Ngài bảo họ thả lưới sang phía bên kia thuyền. Họ vâng lời, và lưới kéo lên nặng đến nỗi suýt rách. Công sức của họ cuối cùng cũng được đền đáp. Khi họ vào bờ, Chúa Jesus đã nhóm lửa, nướng cá, chuẩn bị bánh… Bữa sáng bắt đầu. Và Ngài nói một câu khiến họ ngạc nhiên: “Hãy đem một ít cá mà các con vừa đánh được lại đây” (Giăng 21:10)
Thì ra bữa ăn không phụ thuộc vào mẻ cá họ vừa đánh bắt. Chúa vẫn muốn họ đóng góp dù Ngài đã có. Chúa đã cung cấp những gì cần thiết rồi, nhưng Ngài vẫn hoan nghênh những gì họ mang đến. Công sức của họ không tạo ra sự chu cấp. Nó kết nối họ với sự chu cấp đó. Phép lạ không phải việc họ đưa cho Chúa thứ gì đó mà Ngài còn thiếu. Phép lạ là việc Ngài cho phép họ tham gia vào bữa ăn đã sẵn sàng.
Điều đó thay đổi cách ta hiểu về công việc của mình. Chúa không cần năng suất của ta để hoàn thành mục đích của Ngài. Ngài không bị giới hạn bởi hiệu quả công việc của ta. Chúa không dựa vào năng lực ta để hành động. Công việc, tầm ảnh hưởng, việc làm chứng của ta… không phải các công cụ Ngài cần đến một cách tuyệt vọng. Chúng là những món quà Ngài ban tặng một cách rộng rãi.
Một lời mời gọi cộng tác với những gì Ngài đang làm cho thế giới. Điều đó thay đổi bản chất công việc của ta. Ta không hiện diện vì thế giới sẽ sụp đổ nếu thiếu ta, mà vì Chúa đã chọn để ta tham gia. Ta không làm việc để chứng minh giá trị của mình, mà vì ta được kêu gọi để làm việc. Ta không làm chứng cho Chúa vì Ngài sẽ bất lực nếu thiếu ta. Ta làm chứng vì Ngài vui dùng sự vâng phục của ta, của con người cho mục đích thiêng liêng.
“Hễ việc gì anh em làm, hãy làm hết lòng, như làm cho Chúa chứ chẳng phải cho người ta” (Cô-lô-se 3:23). Đó là lời kêu gọi đến đặc ân chứ không phải áp lực. Công việc hằng ngày của ta không chỉ là làm việc, mà là tham gia. Nguy hiểm là khi ta quên điều đó, biến việc cộng tác với Chúa thành gánh nặng cá nhân. Khi điều đó xảy ra, ta oán giận, bởi đáng lẽ phải được đón nhận với lòng biết ơn, coi việc vâng lời như nghĩa vụ thay vì cơ hội. Ta sống như thể Chúa phụ thuộc vào ta, thay vì nhớ rằng Ngài đã mời gọi ta!
Chúa Jesus phục sinh không yêu cầu các môn đồ chuẩn bị bữa ăn. Ngài bảo họ mang những gì bắt được và cùng Ngài quây quần bên bếp lửa. Mong bạn đừng nhầm lẫn việc được mời với việc trở nên không thể thiếu. Mong rằng ta đừng bao giờ coi ơn gọi là gánh nặng thay vì điều kỳ diệu. Cùng làm việc với Chúa ở nơi làm việc không phải điều ta chịu đựng, mà là điều ta vinh dự được nhận.
CC Simpson
(Nguồn: CBMC International | Biên tập: Thảo Phạm | Ảnh: Veteezy | Xem thêm: Ma-thi-ơ 9:37-38; I Cô-rinh-tô 3:9; II Cô-rinh-tô 5:16-21, 6:1-2; I Tê-sa-lô-ni-ca 3:2)
Câu hỏi suy ngẫm
1. Mỗi ngày đi làm, ai phụ thuộc vào bạn? Ai sẽ chịu thiệt hại nếu bạn không hoàn thành phần việc của mình? Điều đó có tạo áp lực buộc bạn phải làm việc hiệu quả, đáp ứng kỳ vọng của họ? Giải thích câu trả lời của bạn?
2. Là con Chúa, Ngài kỳ vọng gì ở bạn? Bạn có bao giờ cảm thấy kế hoạch của Chúa sẽ đổ vỡ nếu bạn không hoàn thành phần việc của mình? Và lời kêu gọi của Chúa dành cho bạn là điều bạn phải chịu đựng?
3. Ngày nay, thương trường có lẽ cần sự hiện diện tích cực của những người nam, người nữ sẵn lòng phục vụ, như những gì sứ đồ Phao-lô gọi là “sứ giả của Đấng Christ” (II Cô-rinh-tô 5:20). Việc nhận ra Chúa không phụ thuộc vào năng suất của ta để hoàn thành mục đích của Ngài, thay vào đó Ngài mời gọi ta tham gia, cộng tác với Ngài trong những việc Ngài đang làm có ý nghĩa gì?
4. Bạn nghĩ sao về ý nghĩa câu “làm việc hết lòng, như làm cho Chúa chứ không phải cho người ta”? Điều đó thể hiện thế nào trong cách bạn thực hiện trách nhiệm của mình vào mỗi sáng thứ hai?
THỬ THÁCH TUẦN NÀY
Khi nghĩ về công việc, sự nghiệp hiện tại của mình, bạn có coi đó là lời kêu gọi từ Chúa, hay chỉ đơn thuần là phương tiện kiếm sống, trả hóa đơn, mua những thứ bạn cần? Đó là những cân nhắc chính đáng, nhưng Kinh Thánh chép: Chúa hứa sẽ đáp ứng nhu cầu của ta. Ngài đặt ta ở nơi ta có thể hữu ích cho mục đích của Ngài.
Hãy dành thời gian trong tuần để thảo luận vấn đề này với một người bạn, người hướng dẫn, cố vấn đáng tin cậy. Mời họ góp ý về cách bạn có thể trung tín hơn trong việc thực hiện lời kêu gọi Chúa dành cho bạn trong công việc, trong gia đình, trong cộng đồng của bạn.

























